15 49.0138 8.38624 1 1 5000 1 https://vanhungsolo.com 300 true 0
theme-sticky-logo-alt

#VietnamSolo : Ngoạn mục những cung đèo

Buổi tối ở Đồng Văn, trời chỉ có vài độ, tôi xuýt xoa hai bàn tay, rít vài hơi thuốc cũng chẳng làm bớt đi những cột khói lạnh từ mũi và miệng cứ phà ra. Du khách khắp nơi đổ về đây tấp nập, khác hẳn những gì tôi từng mường tượng về một thị trấn nhỏ vùng cao.

Nhờ thế, tôi được thưởng thức những món ăn đặc sản như: cơm lam, thịt lợn đen, trâu gác bếp… thật no nê để buổi sáng hôm sau có đủ năng lượng vượt qua một trong Tứ Đại Đỉnh Đèo của Tây Bắc – Mã Pì Lèng.

Nằm trên con đường Hạnh Phúc nối liền thị trấn Đồng Văn và Mèo Vạc, Mã Pì Lèng được mệnh danh là một trong những cung đường đèo hiểm trở bậc nhất Việt Nam với chiều dài khoảng 20km. Theo tiếng Quan Hỏa, Mã Pì Lèng nghĩa là “sống mũi con ngựa” theo nghĩa đen. Nó mô tả sự hiểm trở của các đỉnh núi dốc cao dựng đứng mà con ngựa đi ngang qua cũng phải tắt thở.

duong-len-ma-pi-leng-meo-vac

Đường lên Mã Pì Lèng

9g sáng mà trời âm u cứ như là 5g chiều, mây mù bao phủ khắp hướng, vương trên những ngọn núi, trên tán cây. Đường đèo uốn khúc quanh co, dưới chân núi là vực sâu thăm thẳm. Từ đỉnh đèo tôi nhìn xuống dòng sông Nho Quế ngút ngàn mới thấy được cái hùng vĩ bao la của đất nước.

ngoan-muc-nhung-cung-deo

Ngoạn mục những cung đèo

Nhưng Hà Giang đâu chỉ có Mã Pì Lèng, những dốc Bắc Sum, dốc Chín Khoanh, dốc Pải Lũng, dốc Thẩm Mã v.v… chắc chắn sẽ hớp hồn tôi và cả bạn nữa.

meo-vac-ngan-ngo-giua-dat-troi

Ngẩn ngơ giữa đất trời

Trên đường vượt đèo rất dễ thấy những phiên chợ vùng cao của người Mông, người Tày trong chiếc áo váy xúng xính sặc sỡ, những cụ già gùi đống củi trên lưng, những em bé với đôi mắt tròn xoe cứ hét toáng lên “Hello!” mỗi khi tôi chạy lướt qua. Tại một khúc đèo, tôi bắt gặp mấy đứa trẻ con đang đi bộ lên đỉnh núi với bộ quần áo mỏng tang như chẳng hề sợ hãi cái lạnh giá mùa đông. Dừng xe, tôi vẫy tay thân thiện, lục balô lấy nốt số bánh kẹo còn lại trong người để dành lót dạ mỗi khi bụng đói rồi đưa hết cho từng đứa. Nhìn những cánh tay rụt rè nửa muốn lấy nửa muốn không khiến tôi thấy lòng mình như ấm lại giữa cái rét miền sơn cước.

meo-vac-vay-hoa-dan-toc

Váy hoa dân tộc

Cuối cùng tôi cũng vượt qua được Mã Pì Lèng để tới Mèo Vạc. Sau khi trả xe và ăn uống dưỡng sức rồi tìm cách đi Cao Bằng, tôi sẽ không còn được thấy những cung đèo hiểm trở để chinh phục nữa. Tôi phải tạm biệt miền đất địa đầu với những bản làng nép mình ven triền núi, những ngôi nhà bằng đá dưới tán hoa mận hoa mơ đã hết mùa, những nương ngô, ruộng bậc thang hay những cánh đồng tam giác mạch… Tất cả cảm xúc trong veo đó tôi sẽ mãi không bao giờ quên.

Chuyên mục » Khám phá Việt Nam

0 / 5

Your page rank:

Bài sau
#VietnamSolo : Ngất ngây tam giác mạch
Bài trước
#VietnamSolo : Mây vương thác ngà

0 Bình luận

Đăng bình luận