15 49.0138 8.38624 1 1 5000 1 https://vanhungsolo.com 300 true 0
theme-sticky-logo-alt

#VietnamSolo : Nà Thác mùa vàng

Ra Tây Bắc lúc cuối mùa lúa chín, tôi chỉ muốn một lần được ngắm những thửa ruộng bậc thang tuyệt đẹp miền rẻo cao. Nhưng những Mù Cang Chải, Tú Lệ, Hoàng Su Phì đều đã gặt gần hết. Bằng mọi cách tìm kiếm những thửa ruộng còn sót lại, cuối cùng tôi đã được mách bảo một nơi để hái “ngọc vàng”.

Đón xe lên tới tận biên giới phương Bắc, tìm hiểu đủ mọi nơi rồi tôi cũng đến Nà Thác là bản miền núi ở ngoại thành thành phố Hà Giang. Đây là nơi sinh sống của đồng bào người Dao với nền nông nghiệp canh tác lúa là chính. Địa danh này có lẽ hơi xa lạ với dân “săn lúa” nên cơ hội để ngắm ruộng bậc thang chín vàng lúc này là khá cao, nhưng chỉ cần đi trễ vài ngày thì sẽ trở thành công cốc.

na-thac-mua-vang

5 giờ sáng, tôi co ro trong cái lạnh buổi sớm đến một homestay để thuê xe máy. Tại đây tôi đã thấy từng đoàn, từng nhóm phượt đang nai nịt “hầm hố” chuẩn bị phóng chiến mã lên vùng núi trập trùng. Tôi chỉ lẳng lặng hỏi một chiếc xe đủ khỏe để có thể leo dốc ngược lên đồi cao. Ngồi ăn sáng rồi làm quen với vài người bạn yêu thích xê dịch, họ đều ngạc nhiên khi biết tôi đến Hà Giang mà không đi Y Tý, Đồng Văn, Lũng Cú, Mèo Vạc hay Mã Pì Lèng. Không cần giải thích nhiều, tôi nạp năng lượng cho thật no rồi xuất phát theo con đường đến cửa khẩu Thanh Thủy lên Nà Thác.

na-thac-mua-vang

Tôi cố gắng tìm kiếm và tra Google Maps thật kỹ rồi rẽ trái vào một con đường nhỏ dẫn lên núi. Đường rất dốc và quanh, tôi phải tập trung tay lái thật vững vàng ôm những khúc cua gắt. Hầu như chỉ có một mình tôi trên đường nên trong lòng cũng hơi lo sợ mình có đi đúng hướng hay không nữa. Một lúc sau, xem trên bản đồ thì thấy phía trước là ngõ cụt, tôi ngó quanh ngó dọc chẳng có ai để hỏi đường nên đành liều mạng một lần thử xem sao. Bỗng từ xa, có hai đứa trẻ nho nhỏ đang đi theo hướng tôi định đến, tôi dừng xe lại hỏi han:

– Hai cháu ơi, cho chú hỏi có phải đường này đi lên các thửa ruộng bậc thang phải không?
– Vâng đúng rồi chú ạ! – Một đứa vừa trả lời vừa tần ngần vì sợ người lạ.
– Ôi cám ơn cháu, chú muốn đến xem ruộng bậc thang, thế làm sao để đến được nơi đó thế?
– Chú phải chạy xa tít lên nữa cơ.
– Xa thế à. Vậy hai cháu cũng định lên đấy sao?
– Vâng ạ! – Vừa nói đứa nhỏ vừa chỉ lên trên, tôi ngó theo. Phía ngọn đồi cao tít nhất đấy là nhà cháu đấy. Cháu đi mua thịt cho mẹ giờ đang về.
– Thế lên xe chú đèo về, xa thế cơ mà.
– Vâng thế cám ơn chú ạ. Đến nhà cháu sẽ dẫn chú ra ruộng.
– Mừng quá, nhìn cao thế cơ, một mình chú chẳng dám lên đâu. Chú ở miền Nam ra đây, nhờ người chỉ đường chú mới tới được bản này đấy. Thế đây có phải bản Nà Thác không hả cháu? – Tôi vừa chạy xe vừa huyên thuyên.
– Bản Nà Thác đấy chú… Ôi chú cẩn thận!

Dốc cao quá tôi đâm phải một tảng đá to giữa đường làm chiếc xe xém lật nhoài. Cười hề hề cho đỡ quê với hai đứa nhỏ người Dao tôi trả về số 1 rồi phóng cấp tốc trên con đường nhỏ xíu đầy đá sỏi tít trên những hàng mây bay.

– Chú ơi đến nhà cháu rồi!
– Đây chú dừng xe lại ngay.
– Chú ở ngoài đây đợi chúng cháu một tí, chúng cháu đưa thịt cho mẹ sẽ ra ngay ạ.
– Cám ơn hai cháu trước nhé.

na-thac-mua-vang

Tôi tháo vội khẩu trang, găng tay, khăn choàng rồi dựng xe trước một hàng cây ven nhà. Cẩn thận khóa xe xong thì nghe tiếng hai đứa vẫy rối rít trước một lùm cây gần đó, tôi nhanh chóng chạy tới.

– Chú ơi! Chú theo cháu đi đường này. Đường này ra ruộng nhanh hơn.
– Vâng, chú chẳng biết đường nào đâu, nhờ hai cháu cả đấy. Thế hai cháu hôm nay không đi học à?
– Bọn cháu học buổi chiều ạ.
– Trong trường cháu có học tiếng Kinh à? Sao nói giỏi thế?
– Vâng. Bọn cháu học tiếng Kinh ở trường, còn về nhà thì nói tiếng của chúng cháu.
– Thế hai cháu cho chú biết tên đi nào. Chú tên Hùng, người miền Nam, quê tận Đồng Tháp đấy.
– Cháu là Ý Dinh. Đứa to cao nhất nãy giờ nói chuyện với tôi trả lời.
– Cháu là Ý Lù ạ. Đứa nhỏ hơn mãi mới được lên tiếng.

Chúng tôi bắt đầu thân nhau hơn, vừa đi vừa chuyện trò đủ kiểu. Hai đứa đưa tôi vào trong một lùm tre rập rạp theo một con đường mòn nhỏ cứ xuống dốc mà không biết dẫn ra đâu. Lâu lâu tôi lại nghe tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót, tiếng gió đưa lá xào xạc và bắt đầu nghe thấy một mùi hương thoang thoảng vừa thân quen vừa lạ lẫm đâu đây.

na-thac-mua-vang

– Đến rồi đâyyy! Hai đứa nhỏ bỗng chạy ào thật nhanh ra phía vầng sáng phía cuối con đường. Hoảng hồn tôi cũng cuống quýt chạy theo sau. Khi đấy đập vào mắt tôi là một cảnh tượng tuyệt đẹp không thể nào tả hết, cả một vùng trời vàng óng là lúa chín, từng thửa ruộng bậc thang nhấp nhô như sóng cuốn phủ khắp các ngọn đồi, có xa có gần, có lớn có nhỏ. Mây bay giăng giăng trên những thảm vàng như vỗ về, ôm ấp, che chở cho những hạt ngọc lấp lánh rực rỡ dưới ánh nắng thu miền rẻo cao. Tôi như chết lặng đi trước cảnh đẹp xao xuyến lòng người, mặc cho hai đứa trẻ chơi đùa đuổi bắt nhau, nhảy ra nhảy vào đống rơm vừa gặt mà sững sờ cố hít hà mùi thơm nức lòng lan tỏa cả đất trời.

– Chú ơi, đến đây nào! – Ý Dinh hét rõ to.
– Đến đây chú ơi, sao đứng lại thế! – Ý Lù phụ họa theo.

Tôi sực tỉnh, huơ huơ tay báo hiệu sẽ đến ngay rồi từng bước men theo bờ ruộng bé tí chỉ vừa một bàn chân người đi. Quen chạy nhảy chốn đồng bằng giờ tôi phải cố giữ thăng bằng bên mép ruộng mấp mô để không bị lọt xuống triền núi quả đúng là một thử thách không dễ chút nào. Hì hà hì hục rồi cũng tới chỗ hai đứa, người tôi đổ cả mồ hôi hột mặc dù dưới tiết trời chỉ khoảng hai mươi mấy độ của tháng mười.

– Xin lỗi hai cháu nhé, chú chưa quen, sợ chết khiếp.
– Đi từ từ thôi chú ạ kẻo ngã đấy, ngã ở đây thì không bị làm sao đâu chỉ sợ ngã nát hết lúa của người ta thôi. – Hai thằng nhóc cười rõ gian.
– Ha ha, chú sẽ không sao đâu, tí là quen ngay ấy mà.

Thật thế, “đi” đã dạy cho tôi bản tính thích nghi môi trường mới cực kỳ tốt. Leo theo hai đứa lên bậc ruộng khác thì tôi đã không còn chòng chành lắc lư như con tàu mất lái lúc đầu nữa mà từ từ giữ thăng bằng lại, thậm chí còn nhạy nhảy theo bọn nhóc như những cánh chim tung bay trên những thảm lúa vàng.

na-thac-mua-vang

– Chú đi theo cháu lên tít ruộng cao trên đấy nhé.
– Ôi, cao thế, sao lên trên đấy được. – Tôi nhìn theo cánh tay Ý Dinh chỉ một thửa ruộng vàng đang bị bao phủ bởi một vầng mây.
– Có đường lên hơi dốc một tí nhưng chú chụp hình là đẹp nhất ở đây đấy.

Nhắc tới chụp hình, tôi mới nhớ ra là nãy giờ cứ tung tăng cùng với hai đứa trẻ mà quên mất phải lưu về mấy phát. Tôi lấy điện thoại ra chụp vài tấm rồi làm một pose cho hai đứa luôn.

– Hai cháu cho chú chụp một tấm ảnh nhé.
– Vâng được ạ.
– Ok. Một hai ba cười lên nào. Ý Lù cháu giơ tay lên đi chứ. – Tôi ngắm khung hình, nhìn hai đứa trẻ vô tư mà ước gì tôi trở thành một thằng nhóc thứ ba đứng kế bên tụi nhỏ, tay đưa miệng ngoác mà quên hết sự đời, quên đi cuộc sống mưu sinh, quên đi cơm áo gạo tiền, quẳng hết mọi nỗi lo mà tạo dáng với anh phó nháy tưởng tượng nào đó đang chụp ảnh cho chúng tôi.

Chụp xong thì trời đổ mưa.

– Mưa rồi các cháu ơi. Mưa có lên đến tận đấy được không?
– Mưa tí không sao đâu chú. Đường hơi lầy nhưng vẫn đi được. – Ý Dinh động viên.
– Phải giẫm lên cả phân bò nữa. – Ý Lù cười khúc khích.

Tôi đưa tay lên xem đồng hồ. Trời đã quá trưa. Tôi phải về Hà Nội trong hôm nay nên sắp phải tạm biệt nơi này để quay lại thành phố Hà Giang.

– Chắc chú phải về, chú phải đón xe về Hà Nội. Sợ là chúng mình lên tận đấy chắc đến chiều mới xuống được. À mà chiều nay không phải hai cháu còn đi học sao?
– Ừ nhỉ, cháu quên mất. Để cháu dẫn chú ra.
– Chú cám ơn Ý Dinh nhé.

Chúng tôi lại băng theo mép ruộng mà thoăn thoắt đi về, tôi cứ tiếc mãi là phải chi mình có nhiều thời gian hơn sẽ dành trọn cả ngày mà tận hưởng nơi đây. Qua một mảnh ruộng vàng óng nhất, tôi vuốt ve từng hạt ngọc trời, mơn trớn ngọn lúa trên tay, hít lấy hít để mùi hương thơm nồng mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Ra tới đường chính, tạm biệt hai đứa nhóc dễ thương, tôi lấy vài cây kẹo miếng bánh trong túi đưa hai đứa như lời cảm ơn sự giúp đỡ chân tình. Vẫy tay chào, mưa vẫn còn lất phất, tôi chạy xe xuống núi, qua những mái nhà sàn nho nhỏ đơn sơ, qua vài con suối rì rào, qua lũy tre rừng xanh mát và bỏ lại phía sau một vùng trời vàng rực bao la. Nhưng, tôi đã có được thứ quý giá nhất của Nà Thác, một viên ngọc trời sáng lấp lánh trong trái tim của tôi và một niềm vui yên bình trên quãng đường khám phá của mình.

Xem thêm » Khám phá Việt Nam

0 / 5

Your page rank:

featured-binh-lieu
Bài sau
#VietnamSolo : Giấc mơ của một kẻ lang thang
featured-ta-xua
Bài trước
#VietnamSolo : Săn mây trên đỉnh Tà Xùa

0 Bình luận

Đăng bình luận