15 49.0138 8.38624 1 1 5000 1 https://vanhungsolo.com 300 true 0
theme-sticky-logo-alt

#LiteraryPlaces : Ai đã đặt tên cho dòng sông Hương

Tôi đến Huế vào một buổi sớm mùa thu, cơn gió dịu nhẹ thổi bay những chiếc lá vàng trên con đường Lê Lợi dọc dòng sông Hương khiến không gian càng thêm phần lãng mạn, gợi nhớ về tác phẩm “Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông” thuở còn cắp sách đến trường.

Lần thứ hai tôi ra thăm Huế thì Huế vẫn còn nguyên vẹn nét thơ mộng vốn có từ thuở nào của miền đất Thần Kinh. Từ con đường, góc phố đến những hàng cây bên dòng sông Hương đều mang một vẻ đẹp bình dị khó tả như những lời hát đã đi cùng năm tháng:

“Vẻ đẹp Huế chẳng nơi nào có được
Nét dịu dàng pha lẫn trầm tư…”
(Huế Tình Yêu Của Tôi – Trương Tuyết Mai & Đỗ Thị Thanh Bình)

Giới thiệu tác phẩm

“Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông” là một tác phẩm theo thể loại bút ký của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường ngợi ca vẻ đẹp trữ tình của dòng sông Hương lững lờ giữa trời Huế mộng mơ. Tác phẩm tuy là một bài văn xuôi, nhưng thấm đầy chất thơ, khiến tôi đi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác khi được ngồi trên thuyền rồng xuôi dòng Hương Giang. Tác phẩm cũng cho người đọc cái nhìn bao quát về lịch sử của dòng sông, về tên gọi thấm đẫm yêu kiều của dòng sông thơ mộng.

Ai đã đặt tên cho dòng sông Hương?

Bàn về xuất xứ tên gọi của sông Hương, có rất nhiều quan điểm từ xưa đến nay như Lô Dung, Kim Trà, Hương Trà… Các nhà nghiên cứu cũng đưa ra nhiều khảo biên khác nhau như tên gọi này có liên quan đến một truyền thuyết về chúa Nguyễn Hoàng, có ảnh hưởng từ một địa danh mà dòng sông chảy qua… Tuy nhiên, câu chuyện về người đặt tên cho dòng sông này vẫn còn là một bí ẩn.

hue-song-huong

Sông Hương

Còn theo Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương từng là dòng sông bảo vệ biên thùy thời Đại Việt với tên Linh Giang, từng soi bóng kinh thành Phú Xuân của Nguyễn Huệ trong thế kỉ XVIII, từng chứng kiến những cuộc khởi nghĩa bi tráng thế kỉ XIX, rồi Cách mạng Tháng tám 1945 và chiến dịch Mậu Thân 1968 trong kháng chiến chống Mỹ. Dòng sông đã mang trong dòng chảy của nó cả máu, nước mắt và những chiến công chói lọi của dân tộc.

Xuôi dòng Hương Giang

Huế đang vào mùa mưa bão nên thời tiết ở Huế cũng đỏng đảnh, thất thường. Thế nhưng tiết trời quang đãng cùng ánh nắng vàng rực rỡ luôn chào đón tôi suốt hai ngày trên đất Huế.

hue-song-huong

Ghé bến Tòa Khâm để lên thuyền rồng chờ sẵn, tôi nhìn dòng sông Hương trước mặt xem ra rất đỗi bình thường như bao dòng sông khác. Nhưng khi xuôi theo dòng nước bàng bạc để ngắm từng cây cầu, từng chiếc thuyền dưới bầu trời xanh ngắt thì chắc hẳn hầu hết du khách đều trải qua một cảm xúc rất lạ khó diễn tả thành lời.

hue-song-huong

Sông Hương là vậy, dòng sông của thời gian ngân vang, của sử viết giữa màu cỏ lá xanh biếc. Khi nghe lời gọi, nó biết cách tự biến đời mình làm một chiến công, để rồi nó trở về với cuộc sống bình thường, làm một người con gái dịu dàng của đất nước. Thỉnh thoảng, tôi vẫn còn gặp trong những ngày nàng đem áo ra phơi, một sắc áo cưới của Huế ngày xưa, rất xưa: màu áo lục điều với loại vải vân thưa màu xanh tràm lồng lên một màu đỏ ở bên trong, tạo thành một màu tím ẩn hiện, thấp thoáng theo bóng người, thuở ấy các cô dâu trẻ vẫn mặc sau tiết sương giáng.Hoàng Phủ Ngọc Tường

Chùa Thiên Mụ

Đã ra xứ Thần Kinh, thì không thể nào bỏ qua một thắng cảnh rất nổi tiếng đã trở thành biểu tượng của đất Huế – Chùa Thiên Mụ.

chua-thien-mu

Chùa Thiên Mụ nằm trên một ngọn đồi nhỏ cách trung tâm thành phố Huế không xa. Từ trên chùa có thể phóng tầm mắt xuống dòng nước sông Hương lặng lờ trôi dưới những hàng thông xanh ngút, dải núi Ngự Bình xa xa, và đâu đó là những chiếc thuyền neo đậu như đang chờ đợi ai trên bến vắng.

chua-thien-mu

Chùa có kiến trúc như một cung điện theo lối Hoàng cung hơn là một ngôi chùa truyền thống. Trong chùa cũng không có bất cứ tượng Phật nào. Khuôn viên được bao phủ những mảng xanh, cây cổ thụ khiến tôi như đi lạc vào một không gian thuần khiết và thơ mộng, không còn nghĩ đến những ồn ào, lo toan trong cuộc sống.

“Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương.”

Tiếng chuông chùa gõ nhịp khi gần chiều cùng với không khí man mác thưa người lúc hoàng hôn càng làm tôi thấy mình thật sự tĩnh tâm và thư thái, dường như quên hết những mệt nhọc đã qua.

Xem thêm » #LiteraryPlaces : Chùa Bà Đanh – Có “vắng” như lời đồn?

Xứ Huế mộng mơ

Trở về thành phố, Huế ngày nay đã hoàn toàn vắng bóng tà áo dài tím thướt tha với chiếc nón bài thơ trên cầu Trường Tiền “sáu vài mười hai nhịp”, có chăng chỉ là những hình ảnh do du khách mang lại một cách gượng gạo. Thành phố Huế không lớn, đường sá không rộng nhưng bù lại cực kỳ xanh mát bởi vô vàn những tán cây cổ thụ che phủ thành phố, đặc biệt là hai bên bờ sông Hương… Khi những chiếc xích lô chở khách du lịch chầm chậm đạp xe qua bên dưới những hàng cây xanh mát đó, Huế quả thực thanh bình và đẹp một cách rất “Huế” nhất.

Không đâu như Huế, do đa phần người dân theo Phật giáo nên chùa chiền hiện diện khắp nơi. Ở Huế luôn thấp thoáng những màu áo lam và phảng phất một mùi trầm hương thoang thoảng theo làn khói nhang man mác dù trên ngả đường nào.

1562734245772

Sáng ngày hôm sau, thưởng thức một tô bún bò gốc Huế mang một hương vị là lạ so với bất cứ nơi đâu, hương vị rất đậm đà và thanh thanh đầu lưỡi, tôi bắt đầu chuyến tham quan Huế qua những lăng tẩm, đền đài, kinh thành của các vị vua triều Nguyễn, chỉ với một tấm bản đồ trên tay và đôi chân dường đã quá đỗi quen thuộc với những chuyến đi dài.

kinh-thanh-hue

Kinh thành Huế

kinh-thanh-hue

Cổng tam quan

kinh-thanh-hue

Lăng Khải Định

Do tính chất lịch sử của các công trình ở Huế được phổ biến rộng rãi nên tôi không cần phải ghi chép thêm nhiều về sự bề thế và uy nghi của những chốn tôn nghiêm này. Chỉ cần bỏ ra một ngày tham quan, bạn sẽ được từ từ mở ra quyển sách về 13 đời vua, 9 đời chúa của Vương triều nhà Nguyễn.

Đến bây giờ, khi hồi tưởng lại chuyến đi, tôi thấy xứ Huế không chỉ đẹp qua từng bức ảnh chụp mà còn đẹp trong mỗi khoảnh khắc ở cùng với Huế. Trong lòng tôi vẫn còn dấy lên một cảm giác bồi hồi xao xuyến khi nhớ về Huế, một thành phố yên bình, một xứ sở dịu dàng đến ngạc nhiên.

hue-song-huong

Sông Hương

Tôi, không phải “một nhà thơ từ Hà Nội đã đến đây, tóc bạc trắng, lặng ngắm dòng sông”, mà chỉ là một kẻ lang thang với chiếc balô trên lưng, áo quần đơn giản, lặng lẽ nhìn dòng sông và “ném mẫu thuốc lá xuống chân cầu, hỏi với trời, với đất, một câu thật bâng khuâng:

– Ai đã đặt tên cho dòng sông?”

Thừa Thiên Huế – 2018

0 / 5

Your page rank:

Bài sau
Kinh nghiệm xuyên Việt bằng tàu hỏa (Phần 1)
Bài trước
French Colonial Style – Gam màu đen trắng giữa Sài Gòn

0 Bình luận

Đăng bình luận