15 49.0138 8.38624 1 1 5000 1 https://vanhungsolo.com 300 true 0
theme-sticky-logo-alt
Chợ Mới tình quê

Chợ Mới tình quê

“Cái chợ có hồi nào và bao nhiêu tuổi
Mà ai cũng bảo rằng Chợ Mới quê hương”

Ngày xưa, lúc tôi còn nhỏ, cải lương là một trong những ký ức khó quên hay có thể gọi là sâu sắc nhất của mình. Nhà có cái máy hát cát-xét cũ thì đa phần băng cũng toàn là cải lương. Bà nội tôi thì ghiền cải lương dữ lắm, nghe băng không đã thì đợi lúc tivi chiếu thì ngồi coi đến say sưa, tai cầm cái quạt mo cau phe phẩy vẫy cho đến hết tuồng. Hồi đó nhà ai có cái tivi trắng đen là “hịn” lắm luôn, chỉ cần đúng giờ một cái là con nít, mấy cô mấy dì đã đến từ sớm, đem theo tờ báo lót đít ngồi chờ sẵn rồi, tôi cũng không ngoại lệ. Sau này khi đời sống khá lên, mọi người đã có tivi màu, thì lúc đó ba tôi mới sắm được cái tivi trắng đen cho cả nhà cùng xem, nhớ mỗi lần trời mưa hoặc nhòe đài là quay ăn-ten muốn mệt nghỉ, lâu lâu nó bị mát tắt cái rụp lúc đang coi là vỗ bôm bốp đến đỏ cả tay. Giờ nhớ lại thấy hài ghê mà thương vô kể.

binh-phuoc-xuan-an-giang

Hàng xoài rợp bóng

Trời tháng ba đầu năm nắng vàng rực rỡ, lại theo thói quen tôi lên con xe đi khám phá xứ sở quê mình. Từ xã Hòa An tôi qua bến đò Kênh Ngang lên đất cồn Bình Phước Xuân của tỉnh láng giềng An Giang, từ đó chạy dọc dưới hàng xoài xanh ngắt mà đến thị trấn Mỹ Luông, huyện Chợ Mới, địa danh trong bài vọng cổ cùng tên. Xoài năm nay trời thương được mùa nhưng giá xoài lại thấp kỷ lục vì dịch bệnh, nguồn cung khá nhiều nhưng đầu ra chẳng có bao nhiêu. Không hiếm để gặp những trái xoài chín cây vàng óng được bà con đem ra bán trước cửa nhà vì quá lứa. Còn những vựa xoài ken đặc hai bên đường từ xã Bình Phước Xuân đến xã Tấn Mỹ mấy năm trước thì năm nay chỉ hoạt động cầm chừng, một số vựa thì đã đóng cửa từ lâu. Mặc cho tiếng ve kêu ướt mặt như than thở khi tôi chạy qua những tán xoài, có vài cây xoài tội nghiệp thi thoảng cũng phải ngã rạp vì bị nông dân đốn bỏ để trồng loại cây ăn trái khác khả quan hơn.

cho-moi-an-giang

Đình thần Mỹ Luông

Chợ Mới hôm nay đã là một huyện sầm uất, chuyên canh cây rau màu và là vựa lúa lớn nhất của tỉnh vì nguồn thổ nhưỡng cao đồng thời có tiềm năng du lịch hấp dẫn trên mảnh đất Cù lao Giêng (gồm 3 xã Mỹ Hiệp, Tấn Mỹ và Bình Phước Xuân) đậm chất miệt vườn và giá trị tâm linh sâu sắc. Tuy nhiên, tôi đến Chợ Mới không phải vì những thú vui đời thường đó mà muốn tìm về bản ngã, để sống chậm vài hôm.

Xem thêm » Lỡ thương Thanh Bình

Một mình ở trong ngôi nhà cũ của người quen tại một xã nông thôn nhỏ gần phà An Hòa, buổi sáng tôi thức sớm uống cafe đón bình minh trên đồng lúa, chiều đứng khoanh tay hút điếu thuốc nhìn nước trôi. Chốc chốc lấy xe chạy loanh quanh ngắm cảnh, ghé quán võng ven đường làm một giấc trưa, hỏi han bà con về giá lúa, giá xoài rồi quen thêm một người chị, một người anh, một người bạn mới… Tối đến nếu không ngủ sớm thì nằm hát rống như điên hoặc viết ra vài dòng nhật ký, để rồi giật mình tỉnh giấc nửa khuya bởi tiếng thạch sùng trước hiên nhà.

cho-moi-an-giang

Dòng sông yên ả

Từ đó giờ tôi chưa từng ca vọng cổ vì không hợp giọng, có lẽ con người tôi chưa đủ trình để cảm được chất nhạc tinh tế này. Nhưng đã từng lớn lên với tiếng ca tài tử, mỗi khi nghe được một giai điệu cất lên, tôi như say sưa nuốt từng lời từng chữ, từng tiếng đàn nhịp phách, như hôm nay tôi đang thả hồn theo tiếng karaoke ai hát văng vẳng phía xa xa trong màn đêm u tịch.

“Tết này em sẽ ra thăm anh ngoài ấy,
mẹ đã bằng lòng em không còn sợ mất anh.
Hơn năm mươi năm chợ mình vẫn là Chợ Mới,
chỉ sáu năm chờ có lâu lắm đâu em…”

(Chợ Mới – soạn giả Trọng Nguyễn)

cho-moi-an-giang

Chuyến phà chiều

Tôi chợt nhớ cái thời mình đã từng vác balô ngang dọc khắp nơi, cũng có lúc phải ở nhờ nhà dân, ngủ trong bến xe đò, xếp hàng xin một suất cơm từ thiện; cũng có lúc ngồi cheo leo trên nhánh cây, co ro trước mũi thuyền và cả tận hưởng trong hồ bơi vô cực ở khách sạn năm sao… Nhưng tất cả không “chill” bằng những ngày này. Dù sao tôi cũng là người miền Tây, lớn lên giữa ruộng vườn đồng lúa, cái dân dã nó đã thấm vào máu thịt, có làm gì, đi đâu thì vẫn muốn về quê nhà.

Xem thêm » Bức tranh Mộc Hóa

Trước đợt dịch Covid-19 bùng phát, trong tủ đồ chỉ chứa những gì quý giá của tôi đã có sẵn một cái balô, quần áo phượt, giày trekking, dụng cụ dã ngoại, thuốc men và những đồ dùng nhỏ nhặt nhất để alê hấp, khi nào đầy đủ sức khỏe và tài chính thì tiếp tục lên đường. Nhưng dịch thì chưa dứt, visa cũng hết hạn mà gần hai năm trời vẫn chưa được bước chân ra khỏi nhà. Lâu lâu mở tủ ra, thấy gián chết, chuột gặm mà chẳng buồn dọn, đóng tủ lại và tìm đến những cơn say.

Thôi kệ, lúc nào đi được thì cứ đi, đôi chân mình vẫn đợi chờ người bạn cũ. Còn không thì, cứ tìm về với quê!

An Giang – 2021

0 / 5

Your page rank:

Lỡ thương Thanh Bình
Bài sau
Lỡ thương Thanh Bình
Bức tranh Mộc Hóa
Bài trước
Bức tranh Mộc Hóa

0 Bình luận

Đăng bình luận